Chương 926: Đã từng là các thiếu niên

Chương 926: Đã từng là các thiếu niên

Chương 926: Đã từng là các thiếu niên

Trác Lưu Vân và Yến Hi Văn ở Lan Đình tập thiên bi thạch cạnh tưởng nhớ chết đi thanh xuân, còn có chưa từng chết lại khó khăn vừa thấy cố nhân.

Trong đó tự nhiên có rất nhiều cảm khái, liền cảm giác được cái này đại khái tựa như cùng cái này trên thiên bi thạch bài 《Tây Giang Nguyệt 》 :

"Thế sự nhất tràng đại mộng, nhân sinh kỷ độ tân lương.

Dạ lai phong diệp dĩ minh lang.

Khán thủ mi đầu tấn thượng.

Tửu tiện thường sầu khách thiếu, nguyệt minh đa bị vân phương.

Kim tiêu thùy dữ cộng cô quang.

Bả trản thê nhiên bắc vọng."

P/s:Nguồn: Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996

Việc thế một trường mộng lớn

Đời người mấy độ buồn thu

Hành lang đêm gió vi vu

Phất phới đầu mày mé tóc

Rượu rẻ thường rầu khách ít

Trăng trong hay bị mây mù

Trung thu ai ngắm áng mây đu

Nâng chén buồn trông hướng bắc

"Hiện tại, hắn ở nam phương Quan Vân thành, cũng không biết Quan Vân thành bên trong tuyết rơi không có, cũng không biết lấy hắn mà nay thân phận, còn sẽ đem ly, buồn bã bắc mong! ?"

Trác Lưu Vân dửng dưng nhớ nhung cười một tiếng, trong lòng nghĩ là Nguyên đế Ngu Vấn Đạo âm thầm vậy một loạt bố trí, làm sang năm tháng 2-3, Phó Tiểu Quan xa ở trên biển, có thể Ngu triều ba trăm ngàn Thiên Sách quân nhưng đã qua Kỳ sơn hành lang.

Ngu triều thiết kỵ đem đạp hướng Quan Vân thành, Phó Tiểu Quan sửa xong từ Hoa Trọng bình nguyên đi Quan Vân thành đường, tới hơn 10 ngày, ba trăm ngàn đại quân đem binh lâm Quan Vân thành hạ.

Lại còn Quan Vân thành bên trong người tiếp ứng, cửa thành không đánh tự thua... Cùng Phó Tiểu Quan đạt được tin tức này, chỉ sợ Ngu triều đại quân đã tiêu diệt hắn nhất là ỷ vào Thần Kiếm quân, cũng mang tòa kia nguyên vốn là thuộc về Ngu triều núi vàng quay trở về Kim Lăng.

Phó Tiểu Quan sẽ hay không rất tức giận?

Hắn không có quân đội, không có núi vàng, hơn nữa Võ triều ba thị tộc lớn thừa dịp cháy nhà hôi của, hắn sợ rằng liền trở lại Quan Vân thành đều khó.

Hắn tốt nhất đi ra là Sắc Lặc Xuyên khu tự trị, muốn đến hắn sẽ ở nơi đó lần nữa lập quốc, cầu đông sơn tái khởi.

Nhưng vô luận là Ngu Vấn Đạo vẫn là Yên Hàm Dục, thậm chí coi như là ba phần Võ triều vậy ba thị tộc lớn, bọn họ sẽ cho Phó Tiểu Quan quật khởi lần nữa cơ hội sao?

Điều này hiển nhiên là không thể nào.

Bọn họ sẽ đem hắn... Đuổi tận giết tuyệt!

Một đời kiêu hùng tạm này hạ màn, một cái nguyên bản hẳn sáng chói thời đại tạm này chung kết. Cái thế giới này đem lần nữa quy về bình thường, bình thường như một cái đầm nước đọng, sẽ không có mấy phần gợn sóng.

Trác Lưu Vân không có thương hại, ai vì chủ nấy, người thắng làm vua, thật đến ngày hôm đó, mình có thể làm bất quá là đi là hắn bày một bàn bàn tiệc, uống 2 bình Tây Sơn Thiên Thuần, đưa hắn lên đường thôi.

Giống như đã từng là Tứ hoàng tử Ngu Vấn Thư như nhau, bị chôn ở Nam Sơn biệt viện đối diện trên ngọn núi kia, đem lại cũng sẽ không có người nhớ.

"Tên này thi từ bên trong, ta thích nhất vẫn là hắn cái bài này 《Định Phong Ba 》."

Hai người đi tới liền cái này một mặt thiên bi thạch trước mặt, Trác Lưu Vân chỉ chỉ cái bài này khắc ở chữ giáp thứ nhất hàng từ,

"Lúc Tuyên lịch năm thứ chín, ngày hai mươi sáu, tháng hai, Biên thành có mưa, mưa cái đi trước, đồng hành đều là chật vật, hơn độc bất giác. Đã mà toại trời trong, cố làm này từ.

Mạc thính xuyên lâm đả diệp thanh, hà phương ngâm khiếu thả từ hành.

Trúc trượng mang hài khinh thắng mã, thùy phạ?

Nhất thoa yên vũ nhâm bình sinh.

Liệu tiễu xuân phong xuy tửu tỉnh, vi lãnh, sơn đầu tà chiếu khước tương nghênh.

Hồi thủ hướng lai tiêu sắt xử, quy khứ,

Dã vô phong vũ dã vô tình."

P/s:Nguồn: Nguyễn Chí Viễn, Tuyển tập từ Trung Hoa - Nhật Bản, NXB Văn hoá - Thông tin, 1996

Rừng động đừng nghe chuyển lá cành

Ngâm nga chậm bước chẳng đi nhanh

Gậy trúc giầy rơm say chếnh choáng

Nào ngán

Áo tơi mưa khói mặc bình sinh

Vi vút gió xuân xay chợt tỉnh

Hơi lạnh

Đầu non bóng ngả cũng tương nghinh

Ngoảnh lại những nơi tiêu sắt trước

Rời bước

Cũng không mưa gió cũng không hanh

"Đây là hắn đi Võ triều tham gia văn hội, đảo mắt thì đã 5 năm. Đây là một bài vô cùng là không câu chấp từ, nhất là câu này trúc trượng mang giày nhẹ thắng ngựa, ai sợ?"

Trác Lưu Vân cúi đầu cười một tiếng lắc đầu một cái,"Nếu nói, tên nầy còn coi là thật chưa bao giờ từng sợ qua. Xem hắn cả đời này, từ Lâm Giang tới Kim Lăng, vô luận là ở tây nam chiến trường đẫm máu chiến đấu hăng hái, vẫn là ở Ốc Phong đạo thi lấy cách mới, cũng hoặc là là ở bình định Hoang quốc, hắn tựa hồ không biết sợ vì vật gì."

"Đây là một loại tinh thần, chưa từng có từ trước đến nay kiên quyết mạnh dạn tinh thần. Chính là ở hắn loại tinh thần này dưới sự chỉ dẫn, Thần Kiếm quân thành tựu bất bại thần thoại, Võ triều thành tựu kế đi mở tiệm cục diện mới, tên nầy... Rất đáng sợ!"

Yến Hi Văn vậy nhìn cái bài này từ, trong lòng mặc niệm nhưng là 'Quay đầu từ trước đến giờ xào xạc chỗ, trở về, cũng không mưa gió cũng vô tình' !

Hắn rời đi Ngu triều thời điểm có thể cảm giác được vậy xào xạc?

Hắn là sâu yêu Ngu triều, hắn chỉ sợ là không muốn thấy được mà nay Ngu triều xào xạc cục diện.

Trở về... Là quay về đi nơi nào?

Nếu như gia gia nói thật biến thành sự thật, sợ rằng hắn trở về địa phương là nơi này.

Cũng không mưa gió cũng không trời trong... Đó chính là dửng dưng trở về.

Hắn như thế nào có thể làm được?

"Trác huynh, ngươi cảm thấy Phó Tiểu Quan có khả năng hay không trở lại?"

Trác Lưu Vân hơi ngẩn ra, cười khanh khách cười một tiếng,"Hắn tại sao trở về?"

...

...

30 tết Quan Vân thành Tứ Phương lâu không có đóng cửa, bởi vì làm ăn quá tốt.

Quan Vân thành Tứ Phương lâu trên, Vân Tây Ngôn, Tông Thì Kế, Thi Nhất Minh cùng hơn mười thiếu niên ngồi vây một bàn, ở tưởng nhớ đi qua đồng thời, cũng ở đây triển vọng trước tương lai.

"Ta cho các ngươi nói, có bạc, liền mau sớm ở nơi này Quan Vân thành mua nhà đi, Quan Vân thành giá phòng đã tăng ba thành, cái này tiếp theo khẳng định còn được tăng, gấp bội vậy vô cùng có thể!"

Vân Tây Ngôn bưng ly rượu, nhìn đám này đã từng cùng tồn tại Ốc Phong đạo cùng nhau phối hợp qua, mà nay lại đang Võ triều cùng triều làm quan các thanh niên, lại nói: "Đừng không tin, ta là Bộ thương mại bộ trưởng, đối với hiện tại giá thị trường rõ ràng có phải hay không!"

"Sang năm, là cái đầu tiên 5 năm hoạch định cương muốn thực hiện cái thứ ba năm đầu, nhất định sẽ có nhiều thương nhân lần nữa tràn vào Quan Vân thành. Không chỉ là Ngu triều, Di quốc thương nhân vậy không gánh nổi, năm nay nửa năm sau, từ Di quốc mà đến thương nhân rõ ràng tăng nhiều, Di quốc người ở Bộ thương mại trú tại ghi danh công ty đạt hơn hơn ngàn nhà!"

"Ngoài ra chính là Phiền quốc, Phiền quốc thương nhân lạc hộ so với thiếu, nhưng ghi danh công ty cũng đạt tới hơn bốn trăm. Trong này, ngược lại thì Phiền quốc thương nhân ở Quan Vân thành mua viện tử cửa hàng càng nhiều hơn một chút."

"Đây chính là kinh tế tình thế, toàn thiên hạ người cũng coi trọng chúng ta Võ triều kinh tế đi về phía, các ngươi đều là hiểu được kinh tế người, đạo lý này tự nhiên hẳn rõ ràng. Tới tới tới, chúng ta uống trước ba ly!"

Các vị thanh niên chung nhau nâng ly, mỗi người rót rượu, liền làm ba ly.

Thi Nhất Minh các người vô cùng là cảm khái.

"Nếu nói, bị bệ hạ ân huệ lớn nhất là chúng ta mấy cái này. Năm đó ở Ngu triều, nhà phạm sự chúng ta bị bãi chức quan mà ném vào lao ngục, vốn cho là sẽ bị chém đầu, nơi nào nghĩ qua hắn sẽ đem chúng ta mò ra... Ngươi có thể không biết, khi đó ở Kim Lăng, ta và hắn cũng không đúng chi tiền!"

Vân Tây Ngôn vui vẻ cười to,"Cho nên đây chính là ta nguyện ý đi theo hắn nguyên nhân, hắn là chân chánh ghi trong tim rộng rãi, ta dám nói cái này phá sự hắn khẳng định đều quên, hắn suốt ngày nghĩ chính là cái này Võ triều người dân, dĩ nhiên, hắn hiện tại thật giống như mê luyến biển khơi."

"Dù sao bỏ mặc như thế nào, trước kia đâu ta cũng không có ở Ngu triều và các ngươi cùng tụ qua, nhưng hiện tại chúng ta có thể ở Võ triều cùng tụ nha, hãy làm cho thật tốt nhé, bệ hạ như vậy trẻ tuổi, chúng ta vậy như vậy trẻ tuổi."

"Đại bàng một ngày cùng gió nổi lên, Phù diêu trực thượng cửu vạn lý... Tới tới tới, các vị, vì chúng ta trong lồng ngực hoài bão, vì sau này cao xa tiền đồ, để cho chúng ta nâng ly, cộng chúc chúng ta vị này bệ hạ sống lâu trăm tuổi!"

Tiếng người ồn ào, phát ra từ nội tâm đầy tại trên mặt vui sướng, ở nơi này trong rượu, bọn họ buông xuống đã từng là nặng nề gông xiềng, bọn họ giương ra cánh, ở nơi này phiến thiên địa rộng lớn bên trong, tìm được bay lượn phương hướng.

"Tối nay, ta ở Lưu Vân đài định cái gian phòng, chúng ta tiếp tục tái chiến, chung nhau nghênh đón mới một năm!"